PhongVoNam

PhongVoNam

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

tìm Đỗ Ngọc Thạch với Google- trích: Huyền thoại Lý Toét


Thứ ba, ngày 26 tháng mười một năm 2013

Tìm Đỗ Ngọc Thạch với Google - trích: Huyền thoại Lý Toét

  1. 8 viên kim cương đắt giá nhất thế giới năm 2013
     Viên kim cương đẹp không tỳ vết này đã được đem ra bán đấu giá vào đầu 10/2013. Nó cùng lúc ghi nhận hai kỷ lục: là viên kim cương lớn nhất trong buổi đấu giá với kích cỡ 118 carat, đồng thời cũng là viên kim cương trắng đắt giá nhất, lên tới 30 triệu USD.

  2. ĐỖ NGỌC THẠCH - Việt Văn Mới

    newvietart.com/DONGOCTHACH_saigon.html

    Sinh ngày 19-5-1948, tại Phú Thọ. Năm l966 vào học tại Khoa Toán, trường Đại học Tổng hợp HàNội. Từ 12-1966 đến l0-1970 nhập ngũ trong bộ đội Ra-đa.

  3. Do Thach: tìm truyện ngắn đỗ ngọc thạch với Google - Trích 3 trang

    dothach.blogspot.com/.../tim-truyen-ngan-o-ngoc-thach-voi-google.html

    28-10-2013 - 10 truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch trên Ykhoaviet.net - YuMe.vn ...Truyện ngắncủa Đỗ Ngọc Thạch. Nhà dưỡng lão Thanh Bình do hai vợ ...

  4. Đỗ Ngọc Thạch - văn học & nghệ thuật

    www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacgia&action=detail...

    Sinh ngày l9-5-1948, tại Phú Thọ. Tốt nghiệp ĐH Tổng hợp (Khoa Ngữ Văn) năm l976;. Làm việc tại các cơ quan:Trường Dự bị ĐH DTTƯ, Viện Văn học, Tạp ...

  5. ĐỖ NGỌC THẠCH - NHÀ VĂN - Thư viện - Nhavantphcm.com.vn

    nhavantphcm.com.vn/dỗ-ngoc-thach-nha-van-thu-vien.html

    Nhà văn Đỗ Ngọc Thạch sinh ngày 19 tháng 5 năm 1948, quê quán ở Phú Thọ. Ông đã tham gia quân đội từ 1966 đến 1970. Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Trường ...

  6. Trang Văn Nghệ Chủ Nhật - Đỗ Ngọc Thạch

    vannghechunhat.net/truyen/do-ngoc-thach.html

    Chuyên mục: Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch Lượt xem: 289. In bài này · Gửi Email bài này. Hóa Thạch 1. Hóa thạch. Có nhà khảo cổ học nọ sau khi làm xong ...


Huyền thoại Lý toét


nha_ba_kienLàng Tứ Thủy là một Làng cổ của xã Thanh Thủy, một vùng đồng chua nước mặn. Một năm cấy hai vụ thì "Chiêm chua, Mùa thối”. Đó là bài hát buồn muôn thuở về cảnh vật Làng quê. Còn về con người, đi khắp Làng, nhìn ai cũng thấy che cái khăn sùm sụp trên mặt vì bệnh đau mắt. Bệnh đau mắt cũng có ở mọi nơi, nhưng thỉnh thoảng mới có, gọi là dịch; chẳng hạn như Dịch đau mắt đỏ! Nhưng ở Làng Tứ Thủy, bệnh đau mắt diễn ra thường xuyên, quanh năm suốt tháng với rất nhiều "thể loại” như đau mắt đỏ, đau mắt hột, mắt lông quặm, viêm giác mạc, đục thủy tinh thể, v.v… nên đã tàn phá đôi mắt của con người Làng Tứ Thủy thành mắt toét, vì thế, Làng Tứ Thủy còn có tên gọi là Làng Mắt Toét! Con gái Làng Mắt toét có câu ca để "Thanh minh” cho sự Toét mắt của mình như sau: Toét mắt là tại hướng đình/ Cả Làng mắt toét chứ mình em đâu! Mấy ông Thầy Địa Lý thì bảo "Toét mắt” không phải tại "Hướng Đình” mà tại "Long mạch”, tức nguồn nước. Thực ra, nguồn nước chỉ là phương tiện truyền bệnh, tức khi bệnh phát tán thì hệ thống ao hồ dày đặc và rất dơ bẩn giúp cho bệnh lây lan rộng khắp cả Làng!

Người Làng Mắt Toét cho dù có đi đâu, có được cái may mắn chữa khỏi bệnh Mắt Toét thì cũng không thể xóa hết "dấu vết” của "Một thời Toét Mắt”, tức nhìn kỹ vào mắt của người Làng Mắt Toét, ta vẫn có thể nhận ra những "vết sẹo nhỏ” do con mắt đã bị tổn thương!

*

Ở Việt Nam , dưới thời Phong kiến và Pháp thuộc, Lý Trưởng là Cường hào cai trị một xã. Lý Trưởng là chức quan cai trị nhỏ nhất trong hệ thống cai trị của giai cấp thống trị, không phải trải qua các kỳ thi cử như Quan Huyện, Quan Phủ trở lên. Là chức quan nhỏ nhất nên việc bổ nhiệm chức danh Lý Trưởng là do các Quan Thượng cấp quyết định (Quan Phủ hoặc Quan Huyện) và thường rất tùy tiện và có thể là "món hàng” kẻ bán người mua. Chuyện "mua Quan bán Tước” chủ yếu là diễn ra ở chức quan này, rất công khai. Đương nhiên các chức quan cấp Huyện, Phủ cũng có thể mua bán nhưng phải giao dịch qua "Chợ Đen” bởi việc bổ nhiệm được "Công khai” là phải lấy những người đã đỗ đạt.

Lý Trưởng xã Thanh Thủy có tên là Nhãn, là người Làng Tứ Thủy, tức "Làng Mắt Toét”. Phàm đã là người Làng Tứ Thủy thì phải trải qua "Toét Mắt”, cũng như đã là người ở các huyện Miền Núi như Đại Từ, Võ Nhai (Thái Nguyên) thì dứt khoát phải kinh qua bệnh Sốt Rét! Có điều lạ là bệnh Mắt Toét cũng có "đẳng cấp”, tức người càng có quyền hành, chức tước lớn càng có "cường độ Toét” cao hơn! Cứ như là độ nặng, nhẹ của Mắt Toét là đẳng cấp của phẩm hàm, huân huy chương! Chính vì thế, người dân ở "Làng Mắt Toét” không chủ động, tích cực chữa trị khi bị "Mắt Toét” mà ngược lại, thấy ai gọi thầy thuốc về nhà họ còn đuổi đi và nói: "Thần Trùng đã nhập vào rồi thì để yên cho Ngài ngự, chọc giận Ngài là Ngài cho nổ con ngươi ra đó!”. Và hầu như ai cũng nghĩ là khi nào khỏi thì tự nhiên nó khỏi! (Suy nghĩ này cũng đúng một phần, song chỉ ở những thể nhẹ và sức đề kháng của cơ thể có mắt nhiễm bệnh phải thật mạnh…).

Khi Lý Trưởng còn là học trò, cậu được cho về Hà Nội trọ học và có lúc đã mơ ước trở thành thầy thuốc, nên cậu đã tìm đọc khá kỹ những tài liệu của các thầy thuốc người Pháp về cái bệnh "truyền đời” của Làng là bệnh Mắt Toét. Cậu có thể nói vanh vách cho dân Làng Tứ Thủy về bệnh "Mắt Toét” là do Đau Mắt Đỏ và Mắt Hột. Khi mới tìm hiểu về bệnh "Mắt Toét” của Làng mình, cậu học trò Nhãn suy nghĩ mãi hai điều: 1/ Tại sao Làng mình lại có bệnh "Mắt Toét” lưu truyền dai dẳng như thế? 2/ Phải tìm cách chữa trị tận gốc, tiệt nọc cái bệnh "Mắt Toét” cho Làng Tứ Thủy. Việc làm đầu tiên mà cậu học trò Nhãn làm là biên soạn, viết lại rõ ràng "Những điều cần biết” về bệnh Mắt Toét rồi đem về Hà Nội thuê in thành những tờ giấy gập đôi lại thành như bốn trang giấy của cuốn vở học trò. Thường là sau những buổi thuyết trình về bệnh "Mắt Toét” ở bất cứ một tốp người, đám người nào do cậu Nhãn chủ động tụ tập hoặc nhân một buổi ngẫu nhiên gặp đám đông, cậu Nhãn đều phát cho mỗi người một tờ giấy có in "Những điều cần biết về bệnh Mắt Toét”! Vì thế, chỉ sau nửa năm, hầu như nhà nào ở Làng Tứ Thủy cũng có "Tờ rời” về bệnh Mắt Toét! Nội dung "Tờ rời” ấy như sau:

"Đau mắt đỏ hay còn gọi là bệnh Viêm kết mạc, là bệnh gặp phổ biến, xảy ra ở mọi lứa tuổi và ở mọi thời gian trong năm. Nguyên nhân gây bệnh có thể do vi khuẩn, virut. Triệu chứng ban đầu của bệnh chỉ là ho, sốt, nóng rát mắt, đau, có cảm giác cộm mắt, nhìn mờ, mi mắt sưng nhẹ... Bệnh đau mắt đỏ được lây truyền qua đường hô hấp, đồ dùng cá nhân (khăn mặt), nguồn nước. Bệnh đau mắt đỏ nếu được chữa trị kịp thời sẽ không để lại biến chứng nhưng nếu chữa trị không dứt điểm sẽ bị viêm, loét giác mạc. Để phòng ngừa bệnh cần có ý thức giữ vệ sinh cá nhân tốt (dùng riêng khăn mặt, vật dụng cá nhân); khi mắc bệnh cần được nghỉ ngơi, hạn chế giao tiếp để tránh lây lan cho người khác.

Mắt hột là Viêm Kết mạc-giác mạc mãn tính, đặc điểm là hình thành những hột và những tổn thương sẹo ở mắt. Mắt hột rất dễ phát triển và lây lan, là một trong những bệnh gây mù lòa và mù hẳn nhiều nhất. Bệnh thường xảy ra nhiều ở vùng nông thôn do điều kiện vệ sinh kém. Và một trong những biểu hiện biến chứng của mắt hột ta thường thấy và gọi nôm na là bị "Mắt Toét": Trụi lông mi, mắt ướt, bờ mi sưng mọng đỏ.

Bệnh mắt hột biểu hiện rất đa dạng, đa hình, có những trường hợp nhẹ nhàng không cần điều trị cũng tự khỏi, nhưng đôi khi rất nặng nề và nguy hiểm có thể dẫn đến mù lòa. Thông thường có hai thể: thể nhẹ và thể nặng.

- Thể nhẹ: (còn gọi là mắt hột đơn thuần) tổn thương chỉ xuất hiện ở lớp biểu mô kết mạc và dừng lại ở đó. Bệnh nhân chỉ ngứa mắt, xốn mắt, mỏi mắt, đôi khi hay chảy nước mắt. Thể này không để lại di chứng và không gây mù. Bệnh có thể tự khỏi nếu không bị tái nhiễm.

- Thể nặng: xâm nhập xuống cả những lớp sâu bên dưới của mắt. Biểu hiện bệnh trầm trọng, nặng nề và kéo dài, không thể tự khỏi nếu không được chữa trị tốt. Có thể gây nhiều biến chứng, và có thể dẫn đến mù lòa. Thông thường mắt hột có thể gây ra các biến chứng sau đây:

- Viêm kết mạc mãn tính: làm cho mắt đỏ, lèm nhèm quanh năm.

- Sạn vôi kết mạc: Do các ổ loét trên kết mạc đọng vôi vào chất tiết bã hình thành, nhìn giống như hạt cát có màu trắng đục, lúc đầu nằm ở sâu về sau trồi dần lên. Khi chớp mắt các sạn vôi này cọ sát làm cộm mắt rất khó chịu.

- Lông quặm, lông siêu (hình lông quặm): là tình trạng lông mi bị xiêu vẹo, biến dạng, quặp vào như bàn chải chà vào giác mạc gây tổn thương, trầy sướt giác mạc gây sẹo lồi trên giác mạc, làm mờ đục giác mạc, loét giác mạc, nguy hiểm hơn nếu kết hợp với tình trạng nhiễm trùng sẽ gây viêm mủ nhãn cầu phải khoét bỏ mắt hoặc làm teo mắt và gây mù. Có ba mức độ quặm là: Lông mi dọa chạm vào giác mạc, Lông mi đã chạm vào giác mạc và Lông mi chạm nhiều vào giác mạc, quét trên bề mặt giác mạc.

- Viêm sụn mi: là tình trạng dày lên, xơ hóa, làm biến dạng sụn mi.

- Loét giác mạc: bệnh nhân có tình trạng đau mắt, nhức mắt, sợ ánh sáng… bệnh nặng sẽ làm biến dạng giác mạc gây loạn thị, đục giác mạc và dẫn đến mù lòa.

- Bội nhiễm: Khi bị bệnh mắt hột, mắt của bệnh nhân sẽ sưng, giác mạc bị tổn thương, giảm khả năng chống chọi với những thâm nhập từ bên ngoài, dễ bị nhiễm trùng, nhiễm siêu vi và cả nhiễm vi nấm, những tác nhân này sẽ dẫn đến viêm giác mạc, loét giác mạc, nặng có thể gây mù lòa.

- U hột của bệnh mắt hột: u hột ở vùng rìa lan vào đồng tử và có khi có cả trên toàn bộ giác mạc.

- Loạn thị: do sạn vôi và các sẹo mắt hột cọ sát lâu ngày trên giác mạc làm giác mạc gồ ghề, lởm chởm, sai lệch đường đi của ánh sáng vào mắt gây loạn thị, giảm thị lực.

- Khô mắt, khô giác mạc: do các ống tuyến bị teo, giảm tiết dịch. Mắt trắng khô như mắt tượng, mờ hẳn. Khô mắt có thể dẫn tới tình trạng loét giác mạc, thủng giác mạc và gây mù mắt.

- Viêm tuyến lệ, tắc ống dẫn lệ: làm mờ mắt, chảy nước mắt sống”.

Kèm theo nội dung trên là hình vẽ các dạng "Mắt Toét”, ai xem lần đầu cũng đều kinh hãi!...

Còn các Già Làng, người thì phải thừa nhận: "Gần sáu, bảy chục năm nhìn thấy Mắt Toét, sống chung với Mắt Toét, đã từng trải qua Mắt Toét, vậy mà khi đọc "Tờ rời” của cậu Nhãn thì cứ như là lần đầu tiên biết về Mắt Toét!”; người thì nói: "Mình bị Toét Mắt mấy chục năm mà đọc "Tờ rời” của cậu Nhãn cứ như lạ như quen!:,v.v…

*

Cậu Nhãn Tuy nổi tiếng là người chăm học, hiểu biết nhiều, đặc biệt là về bệnh "Mắt Toét” nhưng bao nhiêu những lần thi cử mà cậu tham dự đều không đậu. Người ta chỉ có thể giải thích lý do thi trượt hoài của cậu Nhãn bằng câu "Học tài, thi phận”. Và cứ như một sự sắp đặt, cậu Nhãn thôi không lao theo chuyện Lều chõng thi cử nữa mà miệt mài nghiên cứu chữa bệnh Mắt Toét cho người Làng Tứ Thủy. Và cũng chỉ sau một năm, kể từ ngày cậu Nhãn đi "Thuyết giảng” cho dân Làng Tứ Thủy rồi phát "Tờ rời” về bệnh Mắt Toét, cậu đã trở thành một "Danh y” chuyên trị bệnh Mắt Toét! Song có điều rất đặc biệt là những bệnh nhân của cậu Nhãn là người ở các Làng lân cận trong vùng thì khỏi bệnh nhanh và không tái nhiễm bệnh, còn là người Làng Tứ Thủy thì phần lớn là "Tái nhiễm bệnh”! Điều này khiến cho cậu Nhãn không thể bỏ qua câu nói lưu truyền "Toét Mắt là tại hướng đình” và cậu bắt đầu hướng sự chú ý của mình vào vị trí cũng như "Hướng Đình” và "Địa thế” của Làng Tứ Thủy…

Cậu Nhãn cũng được nghe một số người giải thích đình làng là phải quay về hướng Nam nhưng thực tế lại không phải như vậy. Có rất nhiều những ngôi đình không quay về hướng Nam mà nó chỉ quay về hướng có con sông, tức theo thuyết phong thủy thì trước mặt của kiến trúc Đình là trường lưu thủy và phải chọn thế đất để cất đình là bên tả có Thanh Long, bên hữu có Bạch Hổ, phía sau là Hắc Quy, trước có án (Châu Tước).

Như vậy là khi xây cất đình làng, vấn đề không phải là hướng mà là thế đất có hợp phong thủy không, có hội đủ các yếu tố về phong thủy không…

Khi chuyên tâm vào tìm hiểu chuyện Địa thế của Làng Tứ Thủy, cậu Nhãn bỗng phát hiện ra rằng Làng Tứ Thủy có thế "Ngọa Hổ tàng Long”, vì thế có chuyện "Mắt Toét” thì cũng chẳng sao, bởi sự đời đâu có "vẹn cả đôi đường” mà được bề này thì mất bề kia, đó là "Luật bù trừ” của Tạo Hóa vậy!

Chính khi cậu Nhãn không chuyên vào việc chữa bệnh Mắt Toét nữa thì lại có hai con bệnh vào "loại sộp” tới xin chữa: đó là Quan Tri Huyện đương nhiệm và Quan Huyện Phu nhân!

Phải nói qua về cách chữa bệnh Mắt Toét của cậu Nhãn. Mặc dù cậu Nhãn tìm hiểu về bệnh "Mắt Toét” qua những tài liệu của người Pháp, thời đó còn rất hiếm hoi, nhưng cậu lại không chữa bệnh theo cách "Tây Y” (sẽ rất tốn kém) mà chữa bệnh Mắt Toét theo cách riêng của mình, tức do cậu tự nghĩ ra! Chẳng hạn một cách chữa như sau: cho một con chó (đã được huấn luyện rất kỹ) liếm sạch hai con mắt toét cho khô rồi lấy nước Long Nhãn (ép ra từ cùi quả Nhãn Lồng) nhỏ vào hai con mắt hai lần, cách nhau một khắc (mười lăm phút), sau đó tĩnh dưỡng một ngày, là xong. Rất nhiều người khỏi nhờ cách chữa này, nếu không hợp với cách này thì chuyển sang cách khác! Nói chung, đối với người bệnh nào thì dùng cách nào là hoàn toàn do sự mách bảo của "cảm giác” chứ không hề có một công thức (đơn thuốc) cứng nhắc có sẵn!... Nếu có ai tò mò hỏi tại sao cậu lại nghĩ ra những cách chữa bệnh "không giống ai” như thế thì cậu thì thầm: "Đó là do Đại Tiên Thần Y Thái Thượng Lão Quân mách bảo, chứ ta làm sao nghĩ ra nổi!”…

Lại nói về Quan Huyện đương nhiệm. Quan Huyện là người Làng Tứ Thủy đã hai đời. Tuổi trẻ của Quan Huyện được theo cha sang Pháp công cán gần hai năm và khi về nước đã đem theo một bà vợ người Pháp. Bà vợ người Pháp này chẳng phải danh gia vọng tộc gì và về hình thức thì không đẹp, nhưng khi về xứ An Nam thì lại có giá cao hơn ở chính Quốc rất nhiều và cũng vì thế mà chồng bà được nhận chức Quan Tri Huyện rất thuận lợi. Quan Huyện rất ít khi về Làng mà không hiểu sao, lần nào về Làng thì lập tức bị… nhiễm bệnh Mắt Toét. Lần ấy, cả Quan Huyện và bà vợ Đầm Tây cùng về Làng ăn giỗ và cùng bị đau mắt rất nặng! Chợt nhớ đến lời đồn về tài chữa bệnh Mắt Toét của cậu Nhãn, liền cho người đến nói: "Nếu cậu chữa khỏi bệnh cho Quan Huyện và Bà Huyện người Tây thì sẽ được nhậm chức Lý Trưởng!”. Lúc đầu, cậu Nhãn cũng không thích thú chuyện làm Lý Trưởng và cũng ngại chữa bệnh cho quan lại, sợ không khỏi thì lôi thôi! Nhưng người "sư gia” của Quan Huyện rất giỏi thuyết phục nên cậu đã nhận lời và không ngờ chỉ ba  ngày sau, cả Quan Huyện và Bà Huyện đều khỏi, đôi mắt Quan Huyện  lại sáng lấp lánh và đôi mắt Bà Huyện lại sáng long lanh! Đương nhiên, sau đó cậu Nhãn nhận chức Lý trưởng ngay vì Lý Trưởng cũ đã quá già yếu! Từ đây, người Làng không gọi là Cậu Nhãn nữa mà gọi là Lý Nhãn. Được hai tháng thì Lý Nhãn nhiễm bệnh đau mắt rất nặng, chữa bằng mọi cách đều không khỏi, vì thế dân Làng gọi là Lý Nhãn Toét, tức Lý Mắt Toét, gọi tắt là Lý Toét!...

*

Lý Nhãn cứ suy nghĩ mãi không hiểu tại sao từ ngày nhận cái chức quan Lý Trưởng bé như hạt vừng này mà lại bị toét mắt, bèn đi hỏi mấy thầy Tướng số, Tử vi. Không hẹn mà gặp, thầy nào cũng nói như nhau: Không có nhỏ sao có lớn, cứ chịu khó tích tiểu thành đại, thế nào cũng có ngày làm chức quan to như cái Đình! Nghe thì không sai nhưng tin thì khó tin. Đang băn khoăn thì có người mách nước: Quan Tỉnh có người vợ yêu cực kỳ xinh đẹp, mà chủ ở đôi mắt, vừa long lanh như giọt sương mai, vừa sắc như dao cau! Người vợ đó của Quan Tỉnh đã ba năm liền giữ ngôi Hoa khôi mắt đẹp! Nay ta bí mật đem "Trùng Toét Mắt” tới thả vào khăn lau mặt của vợ Quan Tỉnh, tất nhiễm bệnh Mắt Toét! Đến lúc ấy… Lý Nhãn cho là diệu kế liền nghe theo. Quả nhiên, khi Quan Tỉnh bỗng thấy mắt người vợ yêu của mình đỏ như mắt cá chầy thì hoảng sợ vô cùng! Có người nói nên kêu Lý Nhãn tới chữa, liền cho người tới gọi ngay! Lý Nhãn khấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng: Lần này ta phải chủ động ra yêu sách đòi chức Quan Huyện nếu chữa khỏi mắt cho Quan Tỉnh phu nhân! Lý Nhãn dắt theo con chó chuyên "làm sạch mắt” đi ngay!

Khi Lý Nhãn tới nơi thì bệnh của vợ Quan Tỉnh đã rất nặng. Quan Tỉnh thấy Lý Nhãn thì mừng quýnh, nói: "Đôi mắt của Bà Lớn nhà ta là nơi ánh sáng của Nhật Nguyệt hội tụ, mặt hồ thu cũng không sánh được! Vậy mà… Vì thế, nếu nhà ngươi chữa khỏi, xin xỏ điều gì ta cũng cho toại nguyện!”. Lý Nhãn liền "hành nghề” ngay, sau khi đã nhận được lời hứa là sẽ cho nhậm chức Quan Tri Huyện nếu lấy lại được vẻ đẹp như trước của đôi mắt của người vợ yêu của Quan Tỉnh. Trong nghề Y, tai nạn nghề nghiệp có thể xảy ra với bất cứ ai, cho dù là Danh Y. Và lần này thì xảy ra với Lý Nhãn: Khi Lý Nhãn cho con chó "làm sạch mắt” người bệnh thì con chó đã nuốt luôn cả hai con ngươi của Hoa Khôi Mắt đẹp!...

Sau "sự kiện” đó, nhờ có tiền lo lót Quan Tòa, Lý Nhãn chỉ bị kết án ngồi tù năm năm. Những tưởng là sẽ chết rũ trong tù, nhưng Lý Nhãn lại gặp may: Ở trong tù, có rất nhiều tù nhân bị toét mắt, cả mấy lính canh và Cai Ngục cũng không thoát khỏi mắt toét. Và Lý Nhãn đã chữa khỏi mắt toét cho Cai Ngục và mấy người lính canh không khó khăn gì! Chính vì thế, chỉ sau một năm là "Thượng khách” ở trong tù, Lý Nhãn được ra tù!

Ra tù, Lý Nhãn đã mất chức Lý trưởng, đương nhiên. Lý Nhãn đang bơ vơ không biết làm gì thì có một người cùng Làng, là bạn học từ thời để chỏm, đang hành nghề chữa bệnh Mắt ở Phố Huyện, tìm gặp và nói: "Tôi nghe nói về cái vụ con chó của ông nuốt gọn hai con ngươi đôi mắt của người vợ yêu  Quan Tỉnh rồi! Nay tôi muốn ông làm chính cái việc "nuốt con ngươi” đó cho Phòng Mạch của tôi ở Phố Huyện!”. Lý Nhãn ngớ người, hỏi: "Thế là thế nào? Ông lại muốn tôi đi tù nữa hay sao?”. Người bạn cười nói: "Không phải con ngươi nào cũng nuốt mà chỉ nuốt những con ngươi đã bị hỏng, thay vì phải múc bỏ đi, gây đau đớn cho người bệnh thì cho con chó của ông nó nuốt chửng! Người bệnh sẽ không đau đớn mà chỉ có cảm giác "Nhột” một cái mà thôi! Như thế mà ông chưa hiểu sao?”. Lý Nhãn nghe vậy thì cười chảy nước mắt, hồi lâu mới nói được: "Cách chữa bệnh của ông thật là quái chiêu, tôi xin theo phò giúp!”. Thế là từ đó, Lý Nhãn chuyên lo việc điều khiển con chó của mình làm cái việc "Nuốt con ngươi”. Một thời gian sau, con chó chết, Lý Nhãn miễn cưỡng phải làm thay. Lúc đầu còn dụt dè, chỉ nửa tháng sau thành quen rồi…nghiện, tức ngày nào không có con ngươi hỏng để mà… nuốt thì Lý Nhãn coi như chưa ăn uống gì!...

*

…Khi hệ thống chính quyền mới được thiết lập, cái chức Lý Trưởng không còn nữa. Nhưng không vì thế mà người ta đã quên ngay Lý Trưởng Lý Nhãn, tức Lý Nhãn Toét, tức Lý Mắt Toét, tức Lý Toét! Song khi muốn hỏi gặp Lý Toét thì không phải ai cũng biết. Chỉ có những người mang ơn Lý Toét chữa mắt toét thì mới biết Lý Toét đang ở đâu. Đó là trên bàn thờ dòng họ của Chủ tịch UBND Xã Thanh Thủy: tấm ảnh truyền thần cỡ 40x60 cm, là hình bán thân của một người đầu đội khăn xếp, khuôn mặt không có gì đặc biệt, chỉ khác thường ở chỗ cái kính dâm (kính mát) quá to đã che hết đôi mắt của người trong ảnh, khiến cho người ta không thể nhận ra người trong ảnh thờ là ai? Nếu có ai tò mò, gặng hỏi ông Chủ tịch UBND Xã Lý Nhã thì ông nói nhỏ: "Lại thắp nhang cho ông cụ Lý Nhãn nhà tôi đi! Ông thiêng lắm, cầu gì thì cầu nhưng chỉ được một điều mà thôi!”. Khi người khách tới thắp nhang cho ông Lý Nhãn xong, lẩm nhẩm cầu khấn xong, ông Lý Nhã thường hỏi "Vừa cầu gì đấy?”, thì đều được nghe câu trả lời: "Tôi cầu không bị toét mắt!”… Khi nghe nói vậy, ông Lý Nhã chợt thấy ngứa mắt, liền đưa tay lên gỡ cái kính dâm ra, dụi mắt một hồi rồi lẩm bẩm: "Ông có thiêng thì phù hộ cho tôi lên chức Phó chủ tịch Huyện, có bị toét mắt cũng chẳng sao!”…

Sài Gòn, Tháng 1-2010

Đỗ Ngọc Thạch
nguồn: vannghechunhat.net

Dayana Mendoza, Hoa hậu Hoàn vũ 2008 luôn được bình chọn là 1 trong những Hoa hậu Hoàn vũ quyến rũ nhất trong lịch sử. Vẻ đẹp rạng ngời của mỹ nhân Venezuela toát lên từ đôi mắt xanh rực sáng và nụ cười tươi tắn thân thiện.

Dayana Mendoza sinh năm 1986, cao 1,75m, cô là HHHV Venezuela 2007


Cô từng là người mẫu nổi tiếng của Venezuela trước khi trở thành HHHV


Dayana Mendoza sở hữu nhan sắc nổi bật, vóc dáng hoàn hảo và đặc biệt là đôi mắt biết nói thu hút sự chú ý của người đối diện ngay từ cái nhìn đầu tiên



Bạn học lớp bốn

banhoc1. Mười năm học ở trường phổ thông, tôi đã chuyển lớp tới 11 lần, nếu tính tên trường thì là Mười trường, phải nói đó là con số kỷ lục về cái sự chuyển trường! Lý do đơn giản là do bố tôi thuyên chuyển công tác, từ tỉnh này sang tỉnh khác (sau này ra đời làm việc, tôi cũng làm việc ở rất nhiều cơ quan, không biết có phải đó là di truyền không?).



Bạn học lớp bảy

hoacai1. Lớp Bảy (hệ thống 10 lớp) là năm cuối cấp 2, là năm có nhiều ngã rẽ: 1/ Tiếp tục học lên lớp Tám; 2/ Học Sư phạm 7+2 ra dạy cấp 1 (từ lớp 1 đến lớp 4); và 3/ Bỏ học đi làm sớm phụ giúp bố mẹ, nếu nhà nghèo. Nhóm thứ hai và nhóm thứ ba gọi là “Vào đời sớm”. Vì thế Truyện ngắn này có cả các bạn cùng học lớp 7 rồi lớp 8 với tôi và không thể thiếu nhóm bạn cùng học lớp 7 rồi “Vào đời sớm” theo hai ngã rẽ cuộc đời nói trên…








Bạn học lớp ba

Khi nhà tôi về ở khu Ô Đống Mác (*) là năm tôi học lớp Ba (gọi là trường Tiểu học, hệ 10 năm). Trường tôi học là trường Tiểu học Lương Yên. Sân trường rất rộng và đều đổ kín xỉ than để chống lụt lội. Tuy chống được bùn lầy, lụt lội nhưng có cái bất tiện là mỗi khi bước đi, những cục than xỉ lạo xạo dưới chân tạo nên thứ âm thanh rất khó nghe!




Bạn học lớp hai

1. Trong tất cả các mối quan hệ giữa con người với con người thì mối quan hệ Bằng hữu (Bạn bè) thiên biến vạn hóa, khó xác định nhất. Nếu muốn so sánh với một cái gì đó trong cuộc sống hiện đại thì có thể nghĩ tới Thế giới Mạng (Internet) - thực và ảo lẫn lộn, biến hóa khôn lường!...

Các bài khác...

Page 30 of 39

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Tác phẩm của THẠCH trên vanvn.net phienbancu - Trích: Lột da mặt


Tác phẩm của THẠCH trên vanvn.net (PB cũ) - Trích: Lột da mặt


Hình nền hoa Tulip đẹp (Phần 1)


Tác phẩm của THẠCH trên vanvn.net (PB cũ)


  1. 12 truyện ngắn của THẠCH trên vanvn.net (PB cũ) - Trích: Lột da ...

    blog.tamtay.vn/entry/view/710670
    6 ngày trước – vothilan đăng blog 2 truyện ngắn về Hà Nội của Đ.N.T · dovocamthach đăng blog ... 12 truyện ngắn trên vanvn.net (phiên bản cũ) - 2 - YuMe.vn .
  2. tác phẩm của THẠCH'S trên VanVn.Net (trích: Thượng Kinh Ký sự ...

    blog.tamtay.vn/entry/view/711872
    21 Tháng 4 2010 – 360plus Đ.NT - trên VanVn . Net . Thư mục: Truyện ngắn |. ... 12 truyện ngắn trên vanvn.net (PB cũ) - Đ.N.T (trích 4) · Top 10 truyện ngắn .

PB&TL trên vanvn.net, trieuxuan.ìno... - đỗ ngọc thạch - Blog - Tầm Tay

blog.tamtay.vn/entry/view/709453
Truyện ngắn - đặc trưng thể loại; Cơ chế đăc thù của văn hoá... Tamtay.vn - Vòng tay lớn mãi.

12 Truyện ngắn Đ.N. Thạch trên vanvn.net (PB cũ) | Blog | Tamtay.vn

blog.tamtay.vn/entry/view/734679
VanVN.Net ( 3/17/2009 10:58:34 AM ). CHỊ EM SINH BA & Người chép sử. Tất cả hình ảnh. CHỊ EM SINH BA. Ông Trung Dũng đã là cán bộ giảng dạy ở một ...

PB&TL trên vanvn.net, trieuxuan.ìno... - đỗ ngọc thạch - Blog - Tầm Tay

blog.tamtay.vn/entry/view/709453
Truyện ngắn - đặc trưng thể loại; Cơ chế đăc thù của văn hoá... Tamtay.vn - Vòng tay lớn mãi.
  1. PB,TL và truyện ngắn trên vanvn.net (PB cũ) - Đỗ Ngọc Thạch | Đỗ ...

    dongocthach18.vnweblogs.com/post/27316/322253
    PB,TL và truyện ngắn trên vanvn.net (PB cũ) - Đỗ Ngọc Thạch. Published on 09/ 09,2011 ... Ảnh riêng. Đ.N.T trên vanvn.net (PB, TL & 13 Truyện ngắn): ...

Đ.N.T trên vanvn.net (phiên bản cũ)

Ảnh riêng

Đ.N.T trên vanvn.net (PB, TL & 13 Truyện ngắn):

Truyện ngắn - Đặc trưng thể loại
Đỗ Ngọc Thạch 
(3/4/2009 10:17:20 AM)
           “Thể loại  sống bằng hiện tại , nhưng luôn nhớ quá khứ của mình, khởi thủy của mình” (M.B.)
Thơ về vợ của Nguyễn Duy
Đỗ Ngọc Thạch 
(3/6/2009 7:07:15 PM)
                             
Khi trong túi có mấy đồng ngọ nguậy
Ta chạy rông như gì nhỉ - quên đời
 Lúc xơ xác bờm xơm từng sợi tóc
 Đói lả mò về
                       Cơm đâu
                                     Vợ ơi…

Vũ Bằng và nghệ thuật viết chân dung văn học
 Đỗ Ngọc Thạch 
(3/27/2009 8:50:45 PM) Nhà văn, nhà báo Vũ Bằng sinh năm 1914, mất năm 1984, năm nay là 95 năm ngày sinh và 25 năm ngày mất của ông. Vũ Bằng là một mẫu nhà văn – nhà báo khá điển hình và độc đáo của làng văn, làng báo Việt Nam thời kỳ đầu thế kỷ hai mươi.
Thắp một nén nhang tưởng nhớ đến ông, càng suy ngẫm về ông, về những tác phẩm của ông  để lại ta càng phát hiện ra thêm nhiều bài học bổ ích…
Bản sắc văn hoá của con người Việt Nam trong bản sắc văn hoá Việt Nam
Đỗ Ngọc Thạch 
(2/25/2009 12:25:20 PM)
Khoảng hơn chục năm trở lại đây, từ giữa những năm 80, tức là đất nước chuyển sang thời kỳ đổi mới, việc nghiên cứu văn hóa dân  tộc được xúc tiến rầm rộ, có khá nhiều cuộc hội thảo bàn về chiến lược phát triển, về đặc sắc văn hóa dân tộc. Trên các phương tiện thông tin đại chúng, những nội dung khác nhau về văn hóa dân tộc được xem như là một nội dung quan trọng, phong trào “tìm về cội nguồn dân tộc” sôi động từ nông thôn tới thành thị, vào những dịp ngày lễ, ngày tết, khắp nơi cờ xí rợp trời, xã hội cổ xưa tưởng như đã đi vào dĩ vãng bỗng sống lại trong nghi ngút khói nhang…

13 truyện ngắn trên vanvn.net

trích: Cô gái Sơn Tây...: Tướng sát phu
HOME / MỖI TUẦN MỘT TRUYỆN NGẮN, MỘT CHÙM THƠ

Truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch
(10/5/2009 11:01:21 AM)
 (Hay là: Những lần về Thủ đô Hà Nội)


Truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch
(11/2/2009 2:59:31 PM)

(7/24/2009 10:00:33 AM) Kỷ niệm 62 năm Ngày Thương binh Liệt sỹ 27-7-1947 /  27-7-2009
(Chuyến tàu đêm 30; Những vết thương nghiệt ngã)

(5/27/2009 10:52:14 AM)
(Con tạo...; âm mưu và ái tình)

VanVN.Net
(4/3/2009 11:09:18 AM)
(Cô gái Sơn Tây,,,; tướng sát phu)


VanVN.Net
(3/17/2009 10:58:34 AM)
(gồm 2 truyện: chị em sinh ba; người chép sử)


Đỗ Ngọc Thạch
(3/4/2009 11:40:08 AM)
Đỗ Ngọc Thạch viết tiểu luận về truyện ngắn thì rất cẩn thận, mạch lạc; nhưng viết truyện ngắn lại lơ đễnh đến mức từ đầu thế kỷ XVI đến hiện giờ lại chỉ có ba bốn đời nhân vật tranh đoạt nhau; cứ như thể người ta có thể sống đến hơn một trăm tuổi như thời các vua Hùng? Nhưng truyện đọc thì hay, cay đắng mà lại rất đỗi đắm say!..

Lột da mặt
Chùm truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch
(2/23/2009 9:32:46 AM) Hai truyện ngắn thì cả hai đều có trại tâm thần, không hiểu nó có ẩn dụ gì? Nhưng đọc thì xót xa, muốn làm một cái gì đấy để không sa vào, để có thể thoát ra, để bổ đi tìm kiếm.
(gồm 2 truyện: Lột da mặt; Cô Tấm và quả thị)
Xem hình

Đỗ Ngọc Thạch - 2010  (TP. HCM)

12 truyện ngắn của THẠCH trên vanvn.net (PB cũ) - Trích: Lột da mặt...

dongocthach18 viết ngày 20/09/2011 |  Có 0 bình luận |  587 lượt xem

12 truyện ngắn trên vanvn.net: Trích: Lột da mặt

12 Truyện ngắn Đỗ Ngọc Thạch trên vanvn.net (PB cũ):

  1. 12 truyện ngắn trên vanvn.net (PB cũ): THẠCH'S | blog.tamtay.vn ...

    blog.tamtay.vn/.../12-truyen-ngan-tren-vanvn-n... - Đã lưu trong bộ nhớ cache 
    6 ngày trước – vothilan đăng blog truyện ngắn về Hà Nội của Đ.N.T · dovocamthach đăng blog ... 12 truyện ngắn trên vanvn.net (phiên bản cũ) - 2 - YuMe.vn ...
     
  2. 12 truyện ngắn trên vanvn.net (phiên bản cũ) - 2 - YuMe.vn

    blog.yume.vn/.../12-truyen-ngan-tren-vanvn-net... - Đã lưu trong bộ nhớ cache
    29 Tháng Tám 2011 – 12 truyện ngắn trên vanvn.net (phiên bản cũ) - 2 ...... 3truyện ngắn về Cô giáo - Đ.N.T (đã sửa) · 57 truyện ngắn trên phongdiep.net ...
  3. 12 truyện ngắn trên vanvn.net (PB cũ) - YuMe.vn

    blog.yume.vn/.../12-truyen-ngan-tren-vanvn-net... - Đã lưu trong bộ nhớ cache
    23 Tháng 2 2009 – YuMe.vn - Đỗ Ngọc Thạch năm 2010 (TP. Hồ Chí Minh) Đỗ ...
  4. Sư phụ của sư phụ.. - Đ.N.T (trên vanvn.net PB cũ) - tiếp | Đỗ ...

    dongocthach18.vnweblogs.com/post/.../322475 - Đã lưu trong bộ nhớ cache
    2 Tháng Mười Một 2009 – truyện ngắn về đề tài người Lính - Đ.N.T (2) ... 12 truyện ngắn trên vanvn.net (phiên bản cũ). Xem hình ...
http://newvietart.com/images/vudieuchampa.jpg
  1. PB,TL và truyện ngắn trên vanvn.net (PB cũ) - Đỗ Ngọc Thạch | Đỗ ...

    dongocthach18.vnweblogs.com/post/.../322253 - Đã lưu trong bộ nhớ cache
    Ảnh riêng. Đ.N.T trên vanvn.net (PB, TL & 13 Truyện ngắn): ... (2/25/2009 12:25: 20 PM). Khoảng hơn chục năm trở lại đây, từ giữa những năm 80, ...
  2. 13 truyện ngắn Đ.N.T trên vanvn.net (PB cũ) | Đỗ Ngọc Thạch

    dongocthach18.vnweblogs.com/post/.../322193 - Đã lưu trong bộ nhớ cache
    23 Tháng 2 2009 – 13 truyện ngắn Đ.N.T trên vanvn.net (PB cũ). Published ...
  3. truyện ngắn: PB&TL của Đỗ Ngọc Thạch trên vanvn.net, trieuxuan ...

    dovocamthach1991.blogspot.com/.../pb-cua-o-n... - Đã lưu trong bộ nhớ cache
    31 Tháng Tám 2011 – phê bình, tiểu luận của Đ.N.T trên vanvn.net, trieuxuan.info .... (2/25/2009 12 :25:20 PM). Khoảng hơn chục năm trở lại đây, từ giữa những ....Với ý nghĩa ấy, chất thơ của truyện ngắn chính là cái tâm trong sáng mà đầy ...


Lột da mặt
Chùm truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch 
(2/23/2009 9:32:46 AM) Hai truyện ngắn thì cả hai đều có trại tâm thần, không hiểu nó có ẩn dụ gì? Nhưng đọc thì xót xa, muốn làm một cái gì đấy để không sa vào, để có thể thoát ra, để bổ đi tìm kiếm.


HOME / TRUYỆN NGẮN

Lột da mặt
Chùm truyện ngắn của Đỗ Ngọc Thạch (2/23/2009 9:32:46 AM )
LỘT DA MẶT       
Dạo  này, cứ vào khoảng nửa đêm giờ tý, trên đường Đồng Khởi con đường phố trung tâm của Sài thành hoa lệ người ta lại thấy xuất hiện hai người : một ông già điên khoảng hơn sáu mươi và một cô gái đi sau, cách khoảng mươi mét. Cô gái mới nhìn đã thấy cực kỳ xinh đẹp, im lặng đi theo ông già như một cái bóng . Ông già , tuy quần áo rách rưới nhưng thân hình còn rắn chắc, cứ vài phút lại thấy ông già múa tít chân tay theo những thế võ và mồm thì hô lên những câu trong bài thiệu  “Thảo bộ Phượng hoàng” :
           Phượng hoàng tranh cước vĩ
           Mãnh hổ khai đại phi
           Song long truyền bảo đỉnh
           Đoạt chấn vũ uy trì…
Múa xong bài võ, ông  đưa tay ngang mày như dõi tìm ai đó đoạn thét lên một tiếng cực lớn rồi tung người lên cao như con phượng hoàng cất cánh ! Cô gái thấy vậy thì ôm mặt khóc, vai rung lên !...

* * *
Ông  già tên gọi Mười Lành , một trong những môn đệ giỏi của ông Hương Mục Ngạc, một võ sư nổi tiếng ở An Vinh của đất võ Bình Định với câu thành ngữ  “Roi Thuận Truyền, quyền An Vinh” (Thuận Truyền và An Vinh là những địa danh nổi tiếng trong làng võ Bình Định). Tổ tiên của ông  Mười Lành là thuộc hạ của quân Tây Sơn. Sau khi nhà Tây Sơn đổ, nhà Nguyễn truy bắt tướng sĩ  của nhà Tây Sơn rất ngặt, họ hàng nhà ông Mười phải trốn tránh vào miền núi rừng hoang vắng mới thoát…
Khi đã gần sáu mươi tuổi, ông Mười Lành bỗng cảm thấy bứt rứt chân tay, lòng dạ nôn nao. Ông gọi anh con trai cả tên gọi Hai Quyền đến , nói :
- Dòng họ nhà ta đã bao đời tung hoành thiên hạ. Nay con đã lớn , sức dài vai rộng , chẳng lẽ cứ sống vùi nơi xó rừng này sao ?
Hai Quyền vòng tay trước ngực nói :
-Thưa cha, con vẫn nghĩ như vậy . Không thể cứ sống ẩn dật  với cái nghề đốn củi, săn thú và cuốc đất mãi được. Con nghe có người ở thành phố về nói : Bây giờ đất nước mình có nhiều  biến động  lắm !...
-Con tính đi đâu ? Làm gì ?
-Thưa cha, người ta nói  : ở  thành phố ngày đêm ầm ầm náo nhiệt. Như thế, tất phải cần những người  tráng kiện , dũng mãnh như con !
Nói rồi Hai Quyền cởi phăng áo, xuống tấn, lên gồng, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn, đoạn vung tay múa chân đi bài quyền gia truyền  “Phượng hoàng”,  mồm thì hô vang những câu thiệu :
Phượng hoàng tranh cước vĩ
Mãnh hổ khai đại phi…
Người cha nhìn con gật đầu hài lòng, nhẹ vuốt chòm râu bạc, nói :
- Con hãy bay đi như phượng hoàng tung cánh ! Nhưng không được làm hổ danh cha ông, dòng họ, Nếu phạm vào lời cha dạy, hối không kịp đâu nghe con !
Ông  Mười Lành chỉ có ba người con : Hai Quyền, Ba Cước và Phượng Vân. Trong ba đứa, ông chỉ còn hy vọng vào Hai Quyền vì Ba Cước, trong một lần  nóng giận ông đã lỡ tay  đánh  nó thành tật, còn  Phượng Vân là nữ nhi , tung hoành sao được ? Suốt cả đời chỉ sống nơi thôn dã hẻo lánh, ông không thể hình dung  nổi thành phố nó như thế nào ? Vì thế, sau khi Hai Quyền khăn gói lên đường, ngày ngày ông luôn  ngóng trông tin tức thằng Hai Quyền …

Lúc đầu , ông Mười Lành còn nhận được tin về Hai Quyền : Nó được tuyển vào hải quân ở Quy Nhơn. Rồi  nhờ cứu một nhân vật quan trọng trong vụ trấn lột của một băng cướp lớn, anh ta được chuyển sang hải quan Quy Nhơn, rồi sau đó chuyển vô Cảng Sài Gòn .Từ ngày Hai Quyền vô Sài Gòn, ông  Mười không nhận được tin tức gì về nó nữa.
Ba năm trôi qua, Hai Quyền vẫn bặt tin. Một chiều, ông  Mười đang ngồi nhâm nhi xị rượu bỗng có một con quạ  đen bay ào đến đậu lên nóc nhà, nhìn ông chòng chọc. Ông thấy gai người. Nhặt hòn đá, ông tính liệng chết con vật đáng ghét  kia thì nhanh như chớp, nó đã lao vút xuống mổ đúng vào cánh tay ông . Chưa kịp định thần, ông Mười đã thấy con quạ bay vút đi, về hướng Nam . Ông chỉ còn kịp nhìn thấy một chấm đen trên nền trời xám xịt.
Ông Mười gọi Phượng Vân , nói :
- Anh Hai con chắc là gặp nạn ? Con phải đi tìm anh con !
Phượng Vân giật mình thảng thốt, đoạn nói nhỏ :
- Sài Gòn ở đâu cha ? Con bé nhà quê nhút nhát như con làm sao biết đường tới  Sài Gòn  ?
- Đường ở mồm chớ ở đâu nữa ? – Nói rồi ông Mười lẳng lặng cầm con dao quắm và đi về hướng núi. Phượng Vân hiểu như vậy là ý của ông phải được thực hiện bằng mọi giá !
***
Xuống Quy Nhơn, Phượng Vân được một người thủy thủ già tốt bụng đưa xuống tận Cảng Sài Gòn .
Khi biết ý định của Phượng Vân, người thủy thủ già nhìn cô ái ngại . Ông định tìm một lời khuyên và nghĩ cách giúp đỡ  cô gái đơn thương độc mã  nơi đất khách quê người này, thì Phượng Vân, như đọc được ý nghĩ của ông, đã dứt khoát chia tay ông già tốt bụng . Cô xách giỏ đồ bước lên bệ xi măng  bến cảng mà có cảm giác như bị hẫng chân !.
Phượng Vân lững thững đi về phía pho tượng Trần Hưng Đạo đang đứng trên bệ cao, chỉ tay ra sông Sài Gòn. Trời đã sập tối từ bao giờ, gió từ sông thổi lên khiến cô thấy gai người. Cô đang tính hỏi thăm đường đến nhà trọ thì bỗng giật mình khi thấy có người nắm lấy cánh tay mình, nói :
-“Xào”  đi em !...Hôm nay hết tiền “dù” !  Kẹt quá !...
Phượng Vân không hiểu những tiếng đó có nghĩa gì và cô ngạc nhiên hơn khi thấy đó là một ông già, mắt đeo cặp kính loáng ánh điện, một tay chống can, một tay nắm lấy tay cô, miệng như muốn ghé sát  vào má cô.
Phượng Vân nghĩ có lẽ ông lão nhầm mình với người quen của ông , nên cô khẽ đẩy ông già ra và  nói :
-   Dạ thưa cụ , cụ nhầm con với ai rồi đó !
Ông già sửa lại mục kỉnh, nhìn Phượng Vân rồi nói :
     - Thế ra cô không phải là cái cô vẫn đi  “dù” với tôi à ? Cô  ấy vẫn thường đứng ở đây mà ?
    Ông già định nói thêm gì nữa thì có một người cao to đi đến, gạt ông ra, nói :
-  Bố già ra gốc cây kia mà ngồi đợi. Để con bê non này cho tôi !
     Vừa dứt lời, hắn đã nắm tay Phượng Vân kéo đi.  Phượng Vân  bị lôi đi ba bước, song cô đã kịp trấn tĩnh , giật phắt tay ra, nhảy phóc  một cái , lùi lại ba bước xuống tấn, nhìn đứa lạ mặt như muốn đá cho nó chết tức ! Thằng kia thấy vậy thì thốt giật mình , song hắn trấn tĩnh ngay, nhăn nhở cười, để lộ hàm răng lổn nhổn  đã rụng phân nửa :
-Ủa  ! Con nhỏ ngon lành ha ! Nhỏ ơi, em chưa biết danh anh Tư  “trôi sông”  ở đất  Cảng sao ?

         Vừa dứt lời , hắn vung tay chân tít mù như chong chóng rồi bất ngờ  lao vào Phượng Vân như cơn lốc. Nhưng cô gái con nhà võ đã nhanh hơn làn gió, né người tung một cú đá! Thằng Tư  “trôi sông”  đã bị cú đá hất tung lên cao rồi rơi tõm xuống bể nước khu tượng đài. Một tốp người đứng quanh từ bao giờ đồng thanh “á” lên một tiếng , tròn mắt kinh ngạc ngó nhìn cô gái xinh đẹp xa lạ.
Biết là đụng phải bọn côn đồ, Phượng Vân tính rút êm nhưng không kịp nữa rồi, một bọn hơn chục thằng đã quây tròn lấy cô gái. Nhìn những bộ mặt gớm ghiếc như quỷ sa tăng, máu giận bốc lên, Phượng Vân vận công lực, mồm thầm gọi tên cha rồi tung đòn như mưa sa. Bọn du đãng bến cảng thảy đều bàng hoàng , thảng thốt trước lối đánh tiêu diệt, chỉ có cái chết mới ngăn được võ sĩ ngừng lại ! Khi Phượng Vân ngừng lại cũng là lúc có tiếng nói vang lên :
- “Quyền chiến Tây Sơn” !  Giữa đất Sài Gòn sao lại có người sử dụng bài quyền  “Phượng hoàng”  thần tình như vậy ?
Dứt tiếng nói , một bóng người cao lớn bước tới bên Phượng Vân và nghiêng mình chào cô. Nhìn cách chào , Phượng Vân giật mình vui mừng vì nhận ra  dáng dấp quen thuộc của lò võ “Quyền An Vinh”. Cô đáp lễ và khẽ hỏi :
- Ông là người An Vinh ?
Người lạ mặt đáp:
- Không phải. Nhưng tôi là đệ tử của anh Hai Quyền, con ông Mười Lành An Vinh. Nhìn cách    đánh của cô tôi biết ngay cô là người An Vinh!...
- A! Anh tôi đâu? Anh Hai Quyền của tôi đâu?- Phượng Vân sung sướng reo lên.
- Chuyện dài lắm. Mời cô hãy theo tôi, nhanh chóng chuôn khỏi bãi chiến trường này. Công an mà  tới  là  lôi thôi to. – Dứt lời, người lạ mặt quay gót bước nhanh như gió. Phượng Vân không nói gì, cô lăng lẽ bám gót người lạ mặt.
Người lạ mặt dẫn Phương Vân vào một con hẻm dài và vắng. Đi vài bước, Phương Vân lại thấy một tấm bảng hiệu bằng đèn màu nhấp nháy, mờ ảo: “Café Môi Tím”, “Café Tuổi Hồng”, “Café Má Đào”,v.v…Tiếng nhạc chỗ thì ai oán sầu thảm, chỗ thì la hét chát chúa!... Nhìn vào bên trong chỉ thấy sương khói mờ ảo như miền sơn cước… Tới một căn nhà có tấm biển    xanh “Massage Mỹ Tiên”, dưới ánh đèn dịu nhẹ, thấp thoáng vài cô gái đẹp như tiên giáng trần, người kia ra hiệu cho Phượng Vân bước vào. Cô ngần ngại giây lát rồi miễn cưỡng bước vào, ngỡ ngàng  trước quang cảnh mơ mộng như động tiên. Người kia ra hiệu cho Phượng Vân ngồi xuống  một cái ghế rồi lách vào buồng trong. Phượng Vân đang ngơ ngác quan sát xung quanh và thấy mắc cỡ khi thấy các cô gái ở đây đều mặc những bộ đồ hở hang, khêu gợi!...Bỗng từ một cái bàn nơi góc phòng, có ba người  đang ngồi uống  bia lon, vọng lại tiếng nói lè nhè:
- Tui chấm con nhỏ mới vô!... Bao nhiêu cũng chiều!...

   Phượng Vân giật mình hoảng sợ và cô lờ mờ nhận ra nơi cô đang ngồi là cái gì. Cô nhấp nhỏm toan đứng dậy thì có tiếng nói ỏn ẻn vang lên:
         -  Dạ thưa tiên sinh ! Đó là em gái ông chủ mới ở nhà  quê tới tức thì. Rồi em nó sẽ tiếp tiên sinh !...
             Rồi tiếng nói ấy tiến lại phía Phượng Vân :
         - Phượng Vân đó à em ? Cha ! Em gái anh Hai Quyền của chị xinh đẹp quá ta ! Vô trong này đã !...Chị  làm vợ anh Hai của em hơn hai năm rồi mà giờ mới biết mặt em gái ảnh. Chỉ tại xa xôi cách trở quá phải không em ?

          Đó là  một người đàn bà mập mạp,  trắng trẻo và cũng có nhiều nét hấp dẫn của nữ tính: đôi mắt ướt lúng liếng, đa tình, cặp môi mọng đỏ chóe, còn cổ , ngực, mông đầy sung mãn…
          Với sự khéo léo có sức điều khiển người khác của chị Hai  Quyền , Phượng Vân đã vô phòng trong và theo chị Hai đi thay đồ, tắm rửa, ăn uống rồi ngồi tâm tình kể chuyện rất thân mật từ bao giờ. Chị Hai luôn có những lời nhẹ nhàng , êm ái thật lọt tai !... Phượng Vân chưa kịp hỏi anh Hai của mình đâu thì cô đã thấy đầu óc mệt mỏi , người như mây bay lãng đãng và rồi cô thiếp đi lúc nào không biết nữa !...
             Khi   Phượng Vân mơ màng tỉnh lại, cô mở mắt và giật mình kinh ngạc khi thấy mình bị lột truồng không còn một mảnh vải, và nằm cạnh cô là một thằng đàn ông mập ú, mặt bự , tóc cắt cao đang nằm nhả khói thuốc lên trần nhà. Cô thấy uất nghẹn trong cổ, muốn nói mà ú ớ  không nói được, muốn bật người dậy mà chân tay như không phải của mình. Cô trừng trừng nhìn thằng đàn ông rồi mắt trào lệ…
           Thằng đàn ông kia ngoảnh lại nhìn Phượng Vân, thấy vậy thì cười tít mắt, lấy tay xoa má, xoa ngực cô rồi  hôn chùn chụt lên khắp mặt, khắp người cô , mồm nói líu ríu :
           - Tốt ! Tốt…đẹp quá ! Tuyệt quá !...
           Nói rồi, hắn lại đè cả khối thịt đồ sộ của hắn lên người cô gái, vừa vặn vẹo, lăn lộn vừa ré lên những tiếng cười man rợ !...

           Đến lúc Phượng Vân hoàn toàn tỉnh táo thì cô lại thấy mình bị trói chặt  vào một cái ghế bành. Đứng trước mặt cô là người đàn ông dẫn đường, người đàn bà nhận là vợ Hai Quyền và một người đàn ông to lớn khác. Thấy Phượng Vân đã tỉnh, người đàn bà nhoẻn miệng cười, nói :
          -  Phượng Vân em ! Đây là anh Hai Quyền của em nè !
           Nói rồi thị đẩy nhẹ người đàn ông cao lớn tới trước mặt Phượng Vân. Phượng Vân nhìn lướt qua người đàn  ông này, rồi quay sang người đàn bà, mắt tóe lửa :
          - Không phải !...Con quỷ cái ! Mày đã gạt tao ! Tao sẽ đập chết mày như đập con ruồi , con nhặng !

           Người đàn bà nghe vậy thì giật mình hoảng hốt, vội nép vào sau lưng người đàn ông mà thị vừa nói là Hai Quyền. Mà đúng là Hai Quyền thật. Hai Quyền tiến sát lại trước Phượng Vân, nói :
           - Không nhận ra anh Hai hả ? Cũng đúng thôi ! Anh đâu có còn là thằng võ biền nhà quê ngu dốt, ngớ ngẩn như xưa ! Anh đã vô mỹ viện sửa mắt, sửa mũi, sửa cả mồm, lột da mặt và bây giờ thì bảnh trai, đường bệ như một ông chủ kinh doanh cỡ bự ! …- Hai Quyền uống cạn lon bia Heineken rồi   tiếp -
Và anh đã là một ông Giám đốc công ty dịch vụ tổng hợp nổi tiếng ! “Di-vu-tô-hô”,  em hiểu không ! Anh đã đi Hồng Kông , Xinh-ga-po, Thái Lan… Bây giờ phải làm giàu em ơi ! Không thể sống nghèo khổ lạc hậu mãi, phải  làm giàu !...

         Hai Quyền nói hàng tràng, sùi bọt mép, văng cả vào mặt Phượng Vân. Phượng Vân cảm thấy tai như ù, mắt  như hoa. Cô bỗng hét lên :
              - Không phải ! Mày không phải là Hai Quyền ! Hãy cởi trói cho tao ! Quân khốn nạn !
              - Mày có chịu nghe tao làm giàu không ? Chịu thì tao cởi trói và cho làm chủ một nhà hàng máy lạnh ! Không chịu thì tao bán cho thằng Ba Tàu Hồng Kông !...Mà mày phải nghe tao, nghe anh mày ! Tao là Hai Quyền đây !...
              Hai Quyền cũng gào lên rồi cởi phăng áo, xuống tấn, lên gồng , bắp thịt nổi cuồn cuộn, đoạn vung tay đá chân múa bài  quyền gia truyền “Phượng hoàng” mồm thì hô to những câu thiệu :
              Phượng hoàng tranh cước vĩ
              Mãnh hổ khai đại phi
              Song long truyền bảo đỉnh
               Đoạt chấn vũ uy trì …

     Phượng Vân há mồm, tròn mắt kinh ngạc : Đúng là anh Hai Quyền kia rồi ! Chẳng lẽ anh Hai Quyền của cô đã thay đổi đến như vậy ! Không thể như thế được ! Nghĩ thì chậm nhưng làm thì nhanh, Phượng Vân thấy máu nóng bốc lên mặt như hỏa diệm sơn, cô thét lên một tiếng cực lớn rồi vận hết công lực, bật tung dây trói, bay vút  lên như con phượng hoàng cất cánh rồi nhào vào Hai  Quyền . Hai Quyền thấy vậy thì thất kinh !  Mặc dù võ nghệ của Hai Quyền xưa nay hơn hẳn cô em gái, nhưng giờ đây, anh ta không thể chống đỡ lại trước những cú ra đòn như sấm sét của Phượng Vân đang bừng bừng  nổi giận . Song Hai Quyền còn kịp tỉnh táo kêu thằng đệ tử , bỏ chạy tháo thân .
         Phượng Vân thấy Hai Quyền bỏ chạy thì nổi giận đùng đùng, quay lại tóm cổ mụ chị dâu quật cái “đét” vào  tường. Đoạn cô đập phá tơi bời căn phòng rồi lao ra ngoài …
        ***
        Ông Mười Lành lặng người đi vì đau xót khi nhìn Phượng Vân mặt mũi phờ phạc, người đầy bụi đường đang vừa khóc vừa kể lại tội Hai Quyền . Ông muốn thét lên thật to và bay đi tìm Hai Quyền để trị tội nhưng ngực  ông đau nhói, chân tay run lên. Ông ôm con gái vào lòng, xoa đầu nó, muốn nói một câu gì đó mà cổ như tắc nghẹn, đắng chát. Rồi ông khóc nấc, nước mắt ông tràn ra như suối, ướt sũng mái đầu đầy bụi đường của  Phượng Vân. Đó là lần đầu tiên trong đời ông Mười Lành khóc…

             Khi hai cha con ông Mười Lành tìm được đến căn nhà có biển hiệu “Massage Mỹ Tiên”  thì chủ nhà đã mất tăm. Ông  Mười  giận sôi người. Ông thét lên một tiếng kinh hoàng, tung chân đá cái cổng có cái biển hiệu đèn màu  “Massage  Mỹ Tiên”.  Cả mảng tường xi măng đổ rầm, cái bảng hiệu đèn màu  bị gạch vụn đè lên bể nát, vậy mà dòng chữ “Massage  Mỹ Tiên”  vẫn nhấp nháy, nhấp nháy trong đống gạch vụn !...
    Hai cha con ông  Mười Lành quyết đi tìm bằng được  Hai Quyền để trị tội rồi lôi cổ nó về quê. Ông nghe người ta nói nó đã ra đường Đồng Khởi làm ăn. Hỏi dò  đến đường Đồng Khởi, ông chỉ thấy những khu nhà cao tầng suốt ngày suốt đem nhấp nhoáng ánh điện và đông ngẹt người. Ông hỏi thăm hoài nhưng không ai biết thằng Hai Quyền nhà ông là ai cả. Ông nghĩ cho dù nó có  thay hình đổi dạng, có lột da mặt, da đầu đi chăng nữa thì ông vẫn nhận ra nó. Nhưng  đã một tháng trôi qua, ông Mười Lành vẫn  không tìm thấy Hai Quyền. Một lần, Phượng Vân thoáng nhìn thấy Hai Quyền và thằng lùn mập ú trong một đám người sang trọng. Cô kéo ông Mười chạy tới nhưng họ đã lên ngồi trên những cái ô tô bóng nhoáng, chớp mắt đã lao vút đi mất hút! Hai cha con tức giận la hét ầm ĩ giữa đường, người ta cho là điên, xúm lại bắt giữ, vì đây là chỗ thường tiếp khách nước ngoài sang liên doanh liên kết, sẽ thu về đô-la làm giàu đất nước, không thể lộn xộn như thế được. Càng tức giận, hai cha con ông Mười đã dùng bài võ gia truyền cự  lại. Nhưng “mãnh hổ nan địch quần hồ”, cả hai cha con cuối cùng đều bị bắt, bị trói nghiến và được đưa vào nhà thương điên !...

* * *

Ba tháng sau, công an thành phố đã điều tra ra rằng, cái ông Mã Nhân Kiệt, đại diện của mấy công ty lớn ở Hồng Kông, Xinhgapo đã ký kết hợp đồng với không ít cơ quan dich vụ du lịch của miên Nam, là “bồ” của Hai Quyền, chính là thằng Mã A Lừa , vốn là chân chạy bàn  cho một tiệm mì vằn thắn, sủi cảo ở Chợ Lớn! Khi biết tin đó, đúng vào lúc có hẹn làm ăn lớn với Mã tiên sinh, Hai Quyền xây xẩm mặt mày, máu mồm máu mũi túa ra, té xỉu đập đầu xuống sàn nhà chết ngay tức khắc !


     Còn hai cha con ông Mười Lành, không hề hay biết cái tin đó, vì chẳng  ai thông báo với ông cả. Sau khi trốn nhà thương điên, hai cha con ông vẫn đêm ngày đi tìm Hai Quyền để trị tội !...


 Viết tại 43-Đồng Khởi, Q.1, TP.HCM, 1989

   Đỗ Ngọc Thạch
nguồn: Vanvn.net (PB cũ)
truyện ngắn đỗ ngọc thạch   truyện ngắn đỗ ngọc thạch